Quán Mì Cay
Anh có biết tại sao con gái thích ăn mì cay không?
Khanh miên man nhớ lại, ngày này một năm trước đó thôi, Liên từng hỏi anh như thế giữa bữa tối đắt đỏ bên nhà hàng anh đặt chỗ. Cô ấy thường như vậy, thỉnh thoảng hỏi anh những điều bâng khuâng tựa như một chú chim non vừa chào đời, vừa rụt rè vừa tò mò trước cuộc sống. Và anh thấy vui, bởi những thứ đơn giản từ cô ấy, vì cô ấy luôn trân trọng những kí ức từ khi cả hai còn quá trẻ và bắt đầu tình yêu.
Thường thì lúc đó anh chỉ cho cô một đáp án vu vơ, một câu bông đùa hoặc lại làm cô đỏ mặt lên vì gượng bởi tài ăn nói sến sẩm của mình.
Liên là một cô gái thông minh, mái tóc cắt ngang vai, đôi mắt đen và pha chút gì buồn. Thật hiếm hoi lần nào anh rủ cô đi ăn được, vì lúc nào Liên cũng thích tự nấu cho anh ăn. Và cô thích nói chuyện với anh về công việc, về cuộc sống, thứ mà chắc chắn hiếm đứa con gái nào không thấy chán khi nghe kể về nó.
Nhưng dù thông minh cô thật sự không biết anh chưa bao giờ nói dối cô một lời nào. Đó luôn và sẽ là cảm xúc chân thành của một người đàn ông. Có thể, đó không phải là tình yêu đầu tiên, chẳng là cuối cùng, nhưng sẽ là mãi mãi. Lần đó bên giường bệnh, cô hỏi anh sẽ buồn không nếu không thể tiếp tục đi cùng nhau đến cuối đời. Anh không đáp, chỉ siết tay cô chặt hơn và thiếp đi vì mệt mỏi cao độ. Anh đã điên cuồng làm việc để xoay xở tiền viện phí, tự mình chăm sóc cô trong hơn nửa tháng...
Thật sự số phận nhiều lúc cho ta gặp gỡ tựa 2 đường thẳng cắt nhau, gặp một lần rồi xa nhau mãi mãi. Bác sĩ báo anh một căn bệnh lạ hoắc anh chưa bao giờ nghe, rồi căn bệnh mang cô ấy đi tựa như một tên trộm.
Đêm ấy cô thì thầm vào tai anh vài điều, và dúi vào tay anh một mẩu thư cô chuẩn bị từ trước. Đó chỉ là vài lời nhắn gửi chăm sóc sức khoẻ và " Hãy sống cả phần em nữa"
Thường thì lúc đó anh chỉ cho cô một đáp án vu vơ, một câu bông đùa hoặc lại làm cô đỏ mặt lên vì gượng bởi tài ăn nói sến sẩm của mình.
Liên là một cô gái thông minh, mái tóc cắt ngang vai, đôi mắt đen và pha chút gì buồn. Thật hiếm hoi lần nào anh rủ cô đi ăn được, vì lúc nào Liên cũng thích tự nấu cho anh ăn. Và cô thích nói chuyện với anh về công việc, về cuộc sống, thứ mà chắc chắn hiếm đứa con gái nào không thấy chán khi nghe kể về nó.
Nhưng dù thông minh cô thật sự không biết anh chưa bao giờ nói dối cô một lời nào. Đó luôn và sẽ là cảm xúc chân thành của một người đàn ông. Có thể, đó không phải là tình yêu đầu tiên, chẳng là cuối cùng, nhưng sẽ là mãi mãi. Lần đó bên giường bệnh, cô hỏi anh sẽ buồn không nếu không thể tiếp tục đi cùng nhau đến cuối đời. Anh không đáp, chỉ siết tay cô chặt hơn và thiếp đi vì mệt mỏi cao độ. Anh đã điên cuồng làm việc để xoay xở tiền viện phí, tự mình chăm sóc cô trong hơn nửa tháng...
Thật sự số phận nhiều lúc cho ta gặp gỡ tựa 2 đường thẳng cắt nhau, gặp một lần rồi xa nhau mãi mãi. Bác sĩ báo anh một căn bệnh lạ hoắc anh chưa bao giờ nghe, rồi căn bệnh mang cô ấy đi tựa như một tên trộm.
Đêm ấy cô thì thầm vào tai anh vài điều, và dúi vào tay anh một mẩu thư cô chuẩn bị từ trước. Đó chỉ là vài lời nhắn gửi chăm sóc sức khoẻ và " Hãy sống cả phần em nữa"
Giờ đây anh quay về quán ăn cũ nơi lần đầu anh gặp cô.Gió ngoài cửa buốt lạnh nhưng bước vào tiệm ăn này lại có chút gì đó ấm áp và thoải mái. Ước chừng mỗi khi nhắm mắt lại anh lại thấy nụ cười cô ở đây, và mùi hương trên mái tóc cô lại thoảng bay trong không gian. Không, con người vốn chẳng bao giờ mất đi, họ sẽ tồn tại ở một nơi nào đó trong trái tim những con người còn ở lại.
"Con gái thích ăn cay vì khi buồn con gái thích ăn và khóc. Thế nên em lúc nào cũng tới đây mỗi khi buồn, tâm trạng em sẽ tốt hơn khi mà làm vậy" -Liên nói với anh
"Vậy lúc nào em đi ăn thì hãy phone anh, anh không hứa làm em vui lên nhưng chi ít ta cũng có thể chia đôi bát mì cấp độ 7 với đống ớt em kêu thêm dù chính xác cả hai chả thể ăn nổi một quả ớt.
Khanh cười và anh ước phút giây ấy là mãi mãi....
"Con gái thích ăn cay vì khi buồn con gái thích ăn và khóc. Thế nên em lúc nào cũng tới đây mỗi khi buồn, tâm trạng em sẽ tốt hơn khi mà làm vậy" -Liên nói với anh
"Vậy lúc nào em đi ăn thì hãy phone anh, anh không hứa làm em vui lên nhưng chi ít ta cũng có thể chia đôi bát mì cấp độ 7 với đống ớt em kêu thêm dù chính xác cả hai chả thể ăn nổi một quả ớt.
Khanh cười và anh ước phút giây ấy là mãi mãi....
cảm ơn các bạn đã đọc. thật sự định viết cả một đống thứ dài dòng về nhân vật này nhưng cứ viết thử sơ lược đã. Nếu (chỉ là nếu) bài post này các bạn thấy thích thú, mình sẽ post hết cái truyện ngắn này....
Nhận xét
Đăng nhận xét